Gia nhập: 02/04/2010
Trạng thái: Bài viết: 7
Cám ơn : 0 lần
Được cám ơn : 2 lần
Trích dẫnTrả lờiChủ đề: Khai truơng chuyên mục " Chuyện Đời Tự Kể" Ngày viết: 02/04/2010 lúc 21:14
Lời nói đầu tiên xin Mod cấp visa cho hellolagi trên HTO, và sau cùng mình xin được khai trương Chuyên mục " Chuyện Đời Tự Kể/hamtanonline.com"
Thưa các bạn gần xa thân mến !
Nhằm thêm phần phong phú trên d/đ HTO với tiêu chí giao lưu, gặp gỡ, tâm sự và trên hết là trãi lòng mình ra với cuộc sống thường ngày ! Với những hoàn cảnh, những khó khăn, thành đạt, vui buồn lẫn lộn, éo le trên giới hạn nào đó của mình. Tôi xin mời các bạn tham gia chuyên mục này và luôn có nhuận bút nhằm khích lệ ngày càng nhiều thành viên tham gia. Đóng góp chung vào sự hưng thịnh của HTO.
I Thể thức :
- Tất cả các mem thuộc người Việt gốc Bình Thuận.
- Tuổi tác tham gia : không giới hạn
II Cách thức
- Bài viết không vượt quá 1000 từ. Bài viết theo đúng ngôn ngữ thuần việt.
- Bài viết kể về người thật, việc thật...
- Những bài viết hay nhất sẽ có nhuận bút theo thứ tự Nhất Nhì và Ba
- Những bài viết hay nhất và được trao giải theo sự bình chọn của các Mem/HTO
- Đối với những bài viết xuất sắc sẽ do những Mạnh Thường Quân trao giải.
III Giải thưởng
- Giải I : 500.000 đ ( Năm trăm ngàn đồng)
- Giải II : 300.000 đ ( Ba trăm ngàn đồng)
- Giải III : 150.000 đ ( Một trăm năm muơi ngàn đồng)
*** Giả xuất sắc : 1.000.000 đ ( Một triệu đồng)
IV Thời hạn kết thúc gửi bài : 00:00 giờ ,ngày 31/7/2010
V Bình chọn từ ngày 01/8/2010 đến hết ngày 31/8/2010
VI Thời gian dự kiến trao giải : Ngày 2/9/2010
VII Địa điểm trao giải : Thông báo sau
Cuối cùng tôi mong các bạn tham gia với BTC và bình chọn với tinh thần
lạc quan và chí công vô tư.
Chào thân ái và đoàn kết !
hellolagi
Sửa bởi HelloLagi - 11/04/2010 lúc 16:08
******* Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ******* Copy đường link dưới đây và gửi cho bạn bè xem bài viết này !
Tuy nhiên về giải thưởng và BTC, bạn làm thế nào để thuyết phục được người tham gia. Cũng mong rằng mọi người sẽ tham gia không phải chỉ vì giải thưởng.
LHX sẽ cố gắng giữ cho chủ đề này phát triển theo đúng ý đồ của chủ topic.
Tuy nhiên về giải thưởng và BTC, bạn làm thế nào để thuyết phục được người tham gia. Cũng mong rằng mọi người sẽ tham gia không phải chỉ vì giải thưởng.
LHX sẽ cố gắng giữ cho chủ đề này phát triển theo đúng ý đồ của chủ topic.
Rất mong mọi người ủng hộ.
Vài lời với anh Lệnh!
Về giải thưởng : em lo hết
Về BTC và địa điểm trao giải : Em lo và vận động mạnh thường quân trong và ngoài tỉnh Bình Thuận , kể cả nước ngoài ! Dĩ nhiên cũng phải co mặt bác Lệnh và các Mod khác . Anh lệnh vui lòng cho em số phone để tiện bề liên lạc nhé!
Hellolagi cảm ơn bạn vang trang khoc đã có một bài viết rất hay và cảm động nữa. Mong rằng bài viết của bạn đã ít nhiều thu hút sự chia sẽ và nhiều người đọc . Thân ái !
Topic này hay đấy, tôi ko có chuyện về mình , nhưng ba tôi là người đã lớn lên trên mảnh đất Lagi.Tôi có thể kể chuyện về ba tôi ko, chuyện đời thường cay đắng và nghiệt ngã, tôi sợ chuyện ko thú vị lắm. :)< id="gwProxy" ="">< ="jsCall;" id="jsProxy" ="">
Thân chào bạn thanhnam02 !
Như tinh thần chủ đề của topic đã nêu,
Bạn có thể viết về người thân của mình và nhiều người khác . Với những tấm gương sáng, nghị lực vươn lên trong cuộc sống, những bài học trong đời sống hàng ngày, những mãnh đời bất hạnh mà bạn đã từng gặp và chứng kiến v.v...( Xin lỗi bạn, mình không có ý nói là bạn đã từng nếm trãi đâu nha bạn).Và nếu có đi chăng nữa cũng là giá trị sống đích thực đễ đưa bạn tới và gặp gỡ trên HTO đúng không bạn thanhnam02?
Rất mong bạn tham gia topic này và cổ động cho nhiều người cùng tham gia.
Thân ái chào bạn!
HelloLagi
Quen anh vào dịp Tết, cái ngày mà lớp nó họp lớp, nhưng vì họp trúng ngày bên Đạo ăn chay nên không ăn uống được gì, tối hôm đó, vài đứa lớp nó hẹn uống cà phê, anh ngồi sau lưng nó, ngồi cùng với thầy nó...Thầy kêu nó qua nói chuyện vì lâu rồi hai thầy trò chưa nói chuyện, anh là bạn thân với thầy nó. Nó là đứa vô tư, không nghĩ rằng cuộc nói chuyện đã làm thay đổi quãng thời gian sau...
Ngay hôm đó anh xin số điện thoại của nó từ người bạn thân và là thầy của nó, anh xin làm quen vì nó là người khá dễ thưong và cách nói chuyện của nó thu hút được người đối diện từ lần đầu tiên, ưu điểm của nó, anh thường khen nó về điều đó. Nó nghĩ không có bất kì tình cảm nào đối với người con trai xa lạ với một lần gặp mặt nhưng nó lầm, sai lầm đó khiến nó phải buồn ngày hôm nay. Hai ngày sau, anh vẫn nhắn tin, điện thoại hỏi thăm nó nhưng nó không quan tâm, điều đó với nó rất bình thường.Tối hôm sau, anh rủ nó đi chơi và nó không thích vào những quán ồn ào, tấp nập người, trừ những trường hợp bất đắc dĩ vì thế nó và anh dạo mát Lagi. Anh nói chuyện rất vui, nó thích điều đó, anh chững chạc nên cách nói chuyện rất hay. Và nó mến anh, nó đã dành tình cảm cho anh, rất nhiều...
Hôm sau anh phải vào Sài Gòn, anh vào đi làm, nó rất buồn khi tình cảm bắt đầu chớm nở thì nó không được gặp anh nữa. Một tuần trôi nhanh, nó vào Sài Gòn để tiếp tục việc học của mình. Hôm sau, nó gặp anh, vui lắm, qua nhà anh chơi cùng hai đứa em anh, anh nấu ăn rất ngon, anh đãi nó món bò lúc lắc, anh với nó đi chợ, nó nghĩ anh và nó giống như vợ chồng mới cưới, nó đã thương anh. Anh chiều chuộng nó, chưa bao giờ anh la mắng nó, anh luôn dạy nó những gì đúng, những gì nó làm sai, anh đều sữa. Anh nói anh yêu nó nên sẽ dành những gì tốt đẹp nhất cho nó, anh sẽ bảo vệ cho nó. Anh còn nói rằng sau khi ra trường anh sẽ xin việc làm cho nó, đi làm vài tháng, anh sẽ cưới nó, và nó sẽ sanh cho anh những đứa con giống anh và giống nó, anh thường nói đùa với nó, phải giống “trai siêu đẹp” là anh, lúc đó nó luôn dành với anh con của anh và nó sẽ giống nó, lúc đó cả anh và nó đều cừơi và nói giống anh và em. Anh luôn vẽ ra cho nó một tương lai đầy màu hồng, rất đẹp và rất hạnh phúc. Nhưng nó biết rằng,cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng như lời anh nói, nó biết rất rõ điều đó, dù biết điều đó nhưng lúc anh nói, nó rất hạnh phúc, nó nghĩ sẽ chẳng có điều gì làm thay đổi tình yêu của anh dành cho nó, vì anh yêu nó nhiều đến thế cơ mà...Nhưng không...
Những người biết anh đều nói với nó rằng anh là người không tốt, không đơn giản như nó nghĩ đâu và những đứa bạn của nó khi tiếp xúc với anh, đều có chung quan điểm với những người biết anh, nhưng nó không quan tâm và không hỏi về quá khứ của anh, nó chỉ biết rằng bây giờ anh yêu nó, sẽ luôn đối xử tốt với nó…
Thời gian anh và nó quen nhau, thời gian mà nó nghĩ là mãi mãi như những gì anh nói, không kéo dài lâu như nó nghĩ. 30/4 anh và nó về nghĩ lễ, những ngày vui vẻ của nó cùng anh, đi với anh, gặp bạn, anh luôn chỉ nó và nói với bạn anh “ vợ sắp cưới”, nó vui lắm, rất vui. Hết lễ, anh và nó vào Sài Gòn, Mẹ nó lên Bình Phước ăn đám cứới cậu nó, ngày nó vào, mẹ nó cũng xuống Sài Gòn, nó mong gặp mẹ vì ngày nó về Lagi, sang hôm sau mẹ nó phải lên Sài Gòn, thời gian nó và mẹ gặp nhau rất ít, nó có rất nhiều điều muốn nói với mẹ nó, nó rất nhớ mẹ nó, nên ngày nó vào, điều hiển nhiên nó rất muốn gặp mẹ. Nó và anh đi xe máy nên anh rất mệt, nó kêu anh chở nó về nhà luôn, vì anh nói anh buồn ngủ nên sẽ về nhà anh ngủ, sau đó sẽ chở nó về. Nó dành 1h đồng hồ cho anh ngủ, nó kêu anh chở về sau đó, anh lớn tiếng với nó “ em bị làm sao vậy, tối nay cả ngày ở với mẹ, từ từ về cũng được…” chưa bao giờ anh lớn tiếng với nó như thế, nó im lặng không nói gì. Anh chở nó về, 20 phút trên xe anh không nói với nó một tiếng nào, nó cũng im lặng, Tối hôm đó, bốn ngày hôm sau, anh không hề liên lạc với nó, nó không biết nguyên nhân vì sao anh đối xử với nó như vậy, nó thật sự không biết đã có chuệyn gì giữa anh và nó, nó không hề biết. Ngày thứ 5, nó gọi cho anh nhưng anh tắt máy, anh không trả lời nó, trong lúc rất buồn nó nhắn tin cho anh “ Anh không liên lạc, anh muốn chia tay, đúng không? Bây giờ anh và em tự do”, nó nghĩ anh sẽ gọi lại cho nó và hỏi chuyện gì vậy, nó nghĩ như thế. Nhưng, anh trả lời nó “ vậy cũng được, chúc em vui vẻ “.Đọc tin nhắn, nó...nó không nghĩ anh có thể phù phàng trả lời với nó như vậy, anh yêu nó mà, những lời anh hứa hẹn với nó đâu, nó không khóc khi đọc tin nhắn, nó không hề khóc, nó cũng không biết vì sao nó lại không khóc, nó cảm thấy đau lòng lắm, nó cứ nghĩ mãi về những gì anh đã nói với nó…
Anh không yêu nó, anh chỉ vui chơi qua đường, bây giờ nó nghĩ như vậy, có đúng không anh, nó không biết có đúng không nữa vì ra đi anh không nói với nó điều gì…Nhưng vết thương anh đem lại cho nó sẽ mãi là vết thương mà không bao giờ nó quên…Nhìn thấy bóng anh dần xa em sao nhói lòng, vì níu tay anh mà sao em ko giữ được, đành thế xa nhau từ đây, vắng anh bên đời em, cứ như anh đã muốn 2 ta cho nhau 1 lối riêng...Cho nhau lối đi riêng...
mình co cảm giác 4rum hôm nay thật đặc biệt. 2 bài viết của 2 bạn khiến mình thật sự ngậm ngùi. nếu đươc làm giám khảo , mình sẻ chọn bài viết của ''Vầng trăng Khoc'' tuy hoi lủng củng nhưng nó thật và thiết thực hơn. còn chuyên của ''Karu'' rất hay , rất thực mình cũng rất thích. tuy nhiên vấn đề này coi như c07m bữa. nó bình thường quá. ai lớn lên không 1 lần yêu sai đối tượng đâu. Nói chung, cám ơn các ban
Những thành viên đã bình chọn chủ đề :: phuongcarall (Vào : 5): Sói con (Vào : 5)
Bạn không thể gửi bài mới trong diễn đàn này Bạn không thể trả lời bài viết trong diễn đàn này Bạn không thể xoá bài của bạn trong diễn đàn này Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này Bạn không thể bình chọn trong diễn đàn này